A propos de ce blog


Nom du blog :
tonthatmenh
Description du blog :
VƯỜN THƠ CỦA TÔN-THẤT MỆNH, NƠI PHỔ BIẾN NHỮNG BÀI THƠ TÌNH LÃNG MẠN VÀ PHIẾM LUẬN ĐĂC SẮC NHẤT.
Catégorie :
Blog Poésie
Date de création :
13.08.2017
Dernière mise à jour :
10.05.2018

RSS

Rubriques

>> Toutes les rubriques <<
· GIỚI THIỆU VÀ MỤC LỤC (1)
· SÁNG TÁC MỚI (1)
· THƠ 2017 - Tháng 2 , Phần 1 (1)
· THƠ 2017 - Tháng 6 , Phần 2 (1)
· THƠ 2017 - Tháng 6 , Phần 1 (1)
· PHIẾM LUẬN 2012 - 2013 (3)
· THƠ 2017 - Tháng 2 , Phần 2 (1)
· THƠ 2017 - Tháng 4 , Phần 1 (1)
· PHOTOS - GIẤC MƠ TUỔI TRẺ (2)
· THƠ 2017 - Tháng 9 , Phần 1 (1)

Navigation

Accueil
Gérer mon blog
Créer un blog
Livre d'or tonthatmenh
Contactez-moi !
Faites passer mon Blog !

Articles les plus lus

· VƯỜN THƠ - BIENVENUE - WELCOME - HOAN NGHÊNG - BIENVENIDOS
· NHỮNG BÀI THƠ MỚI NHẤT CỦA TÔN THẤT MỆNH
· ĐƯỜNG VỀ CỰC LẠC
· DẤU MỐC CUỘC ĐỜI
· LƯU ĐÀY

· KHÔNG TRĂNG RẰM THÁNG TÁM
· TRÀ HOA NỮ
· PHIẾM LUẬN 2012 - 2013
· ĐƯỜNG XƯA LỐI CŨ - SONG THẤT TRƯỜNG THIÊN
· PARIS CÓ GÌ ĐỂ NHỚ
· THẾ GIỚI BUỒN - MÙA XUÂN ĐÃ MẤT
· CHUYẾN TÀU KÝ ỨC
· FORGET-ME-NOT, ĐỪNG QUÊN EM
· TRÙNG DƯƠNG DẬY SÓNG
· PHOTOS 2 - GIẤC MƠ TUỔI TRẺ

Voir plus 

Statistiques 42 articles


Thèmes

truyenkieu tuhanh khohanh thu image centerblog afrique saint soi santruong

Derniers commentaires Recherche

OAN THỊ KÍNH, VÔ THƯỜNG

OAN THỊ KÍNH, VÔ THƯỜNG

Publié le 19/08/2017 à 02:00 par tonthatmenh Tags : tuhanh khohanh thu image centerblog afrique saint soi

                                                                                       

                                                                                                      TRỞ VỀ MỤC LỤC

-- RỒI CŨNG XONG –-

 

Rồi cũng xong khi cuộc tình tan vỡ

Cũng xong rồi khi đã lỡ yêu em

Nói gì thêm lúc đôi môi hết mềm

Chỉ có thể hôn vào nơi khoảng trống

 

Rồi cũng xong bao ngày đêm mong đợi

Chỉ một lần lỡ hẹn với em thôi

Em đã đi làm anh mất em rồi

Muốn gặp lại phải chờ trăm năm tới

 

Rồi cũng xong những ngày dài thế kỹ

Thiếu em rồi ngày cũng hóa ra đêm

Đêm không trăng anh ủ rũ bên rèm

Con tim vỡ đếm những vì sao vắng

 

Rồi cũng xong khi cuộc tình anh gởi

Cho những người thích đùa cợt tình yêu

Dù anh có bao nhiêu điều lầm lở

Cũng xong rồi để lại nữa hồn đau

 

Thôi là hết chia ly từ dạo ấy

Thiếu một lời nhắn nhủ tại sao yêu ?

Tại sao ta vĩnh biệt chỉ vì điều

Môi chưa đủ mềm cho em âu yếm

 

Kỹ niệm ngày Fête nationale du Québec, la Saint-Jean

Tôn-Thất Mệnh , Montreal ngày 24 tháng 06 năm 2017

 Ri_cng_xong

 

 

 

TUỔI HỌC TRÒ
 
Trời hôm ấy khi mưa khi lại nắng
Đưa em về đường vắng, lá thu bay
Men tình cay đôi mắt đỏ môi say
Chân cứ bước, lòng chùng không muốn bước
 
Tuổi mười bảy tuổi học trò đấy nhỉ
Em vẫn còn thổi bong bóng đầy tay
Trời hôm ấy gió nhiều khi nắng gắt
Gió thu về bóng vỡ dưới chân mày
 
Mưa thu đã làm đường đi trơn trợt
Ôm tay tôi em nhận mối tình này
Tôi vẫn biết, biết em còn bỡ ngỡ
Mối tình đầu muôn thuở vẫn mong manh
 
Tuổi học trò tình yêu như mây bay
Đến rồi đi yêu rồi giận hờn ghen
Em áo trắng tuổi học trò khờ dại
Đối với tôi là cả một nuông chiều
 
Chiều hôm ấy thu về yêu hoa cúc
Cúc đầu mùa hoa cúc nở vàng tay
Áo em trắng cúc vàng càng thêm trắng
Tuổi học trò khờ dại đã yêu vì...
 
Tôn-Thất Mệnh, Montreal ngày 25 tháng 06 năm 2017
 

Tui_hc_tr

                                       

                             

                                                                                                         TRỞ VỀ MỤC LỤC

-- VÔ THƯỜNG –-

 

Chú tiểu biết lẽ vô thường

Nên chú chấp nhận đoạn trường đến đây

Đến chùa gối đất nằm sương

Để cho cha mẹ nhớ thương đêm ngày

 

Kiếp này là kiếp tu dày

Kiếp sau là kiếp mặt mày nở hoa

Hôm nay  trước mặt người cha

Chú thề chú chẳng bỏ ra khỏi chùa

 

Mưa xuân theo gió đầu mùa

Giọt lớn giọt nhỏ vui đùa trước sân

Chạnh lòng chú lại bâng khuâng

Nhớ cô gái nhỏ đêm xuân đợi mình

 

Tôn-Thất Mệnh , Montreal ngày 26 tháng 06 năm 2017

 

OAN THỊ KÍNH

 

Cuộc đời là một trường dạy kiên nhẫn và đấu tranh tốt nhất. Trong các khu rừng Phi Châu (savanes... en Afrique tropicale), chúng ta thường thấy những cuộc sống khó khăn và đầy thách thức cho mọi loài, kể cả những loài như sư tử (được gọi là chúa sơn lâm). Để kiếm ăn, sư tử phải săn những con vật to lớn và nguy hiểm, và không hiếm khi chúng nó bị thương nặng hay thiệt mạng vì bị sự chống trả quyết liệt  của con mồi. Cả bầy sư tử đói meo vì không săn được con mồi nào cả là hình ảnh ta thường gặp.

 

Khi nhỏ tôi thích coi những phim tài liệu hay sách vẽ về thế giới động vật. Trí óc non nớt của tôi chỉ là mong những con sư tử bắt hụt  mồi, như trâu rừng hay heo rừng...Bởi vì tôi rất buồn khi thấy con mồi bị xé xác ra từng mảnh và bị sư tử ăn thịt. Nhưng đến lúc xem cảnh bầy sư tử bị đói vì bắt hụt mồi, có vài con bị thương vì bị con mồi chống trả, những con mồi to lớn như trâu rừng hay hà mã, thì tôi lại buồn cho những con sư tử bị đói đáng thương này .

 

Những điều tôi viết trên cho ta thấy tâm con người bị ngoại cảnh chi phối ! Nên tâm mâu thuẩn, có nhiều câu chuyện nói về tâm rất hay, chẵng hạn câu chuyện nói về tâm sau đây .

 

Ngày xưa bên Nhật, trong một khu làng có một ngôi chùa nhỏ được trụ trì bởi một vị sư già... Trong làng có một cô thôn nữ tuổi cập kê và không hiểu vì ai mà cô có thai rồi sinh ra một bé trai, cô không tìm ra được thủ phạm của vụ này nên cô bồng hài nhi lên chùa trao cho sư cụ và bảo rằng, đây là con thầy, thầy nuôi . Vị sư miễm cười và chỉ trả lời :  " Vậy à ! " rồi bồng đứa bé đem vào trong chùa nuôi nấng , câu chuyện được truyền ra khắp làng và mọi người đều chê bai và xa lánh sư cụ.

 

Năm năm sau, cô thôn nữ thấy con mình khá lớn và rất dể thương, lòng thương con nổi lên nên cô lên chùa đòi gặp sư cụ. Gặp sư, cô than vản và nói thằng bé không phải là con sư và xin sư trả đứa bé lại cho cô . Vị sư lần này cũng chỉ miễm cười và chỉ nói như lần trước : " Vậy à ! " rồi đem đứa bé giao lại cho cô , chuyện này truyền ra khắp làng và ai cũng khen sư phụ là người đạo hạnh, chân tu .

 

Ta thấy chỉ hai chữ "vậy à" mà đã giải quyết câu chuyện một cách tích cực và tốt đẹp như trên.

 

Phật Hoàng Trần Nhân Tông có nói: “Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền”, nghĩa là khi sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) tiếp xúc với sáu trần (sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp) mà không bị nhiễm ô, dính mắc, không khởi vọng tưởng, điên đảo thì đó chính là thiền rồi.

 

Câu chuyện thiền sư Nhật Bản ở trên đã làm tôi nhớ đến truyện "Quan Âm Thị Kính" của Việt Nam và tôi đã làm một bài thơ với nội dung oan tình như thế mang đề tựa là "Oan Thị Kính". Nhắc lại truyện của Việt Nam, truyện Quan Âm Thị Kính của VN  là tên của một sử thi Hán Nôm , có sức ảnh hưởng nhất định tới nền nghệ thuật sân khấu Việt Nam hiện đại. Đây cũng là tác phẩm có lượng tục bản và chuyển thể chỉ lớn sau  Truyện Kiều .

 

  Tôn-Thất Mệnh, Montreal ngày 05 tháng 04 năm 2021

 

 

OAN THỊ KÍNH

 

Tôi xuống tóc lúc năm tôi mười tám

Khi vào chùa tôi bị cạo trọc đầu

Cạo đầu tôi sư cụ bảo tôi rằng

“Cầu đạo còn phải cạo tâm con à !”

 

Cạo tâm hết bụi trần làm tâm đục

Để u mê phải lộ hẳn nguyên hình

Tham, sân, si tâm phải cạo sạch đi

Tu hành như thế mới là chân tu

 

Nghe sư cụ tôi mỗi ngày thiền tọa

Để tâm hồn thoát khỏi chuyện buồn xưa

Nhưng mà sao đau khổ cứ dây dưa

Lại bị dính vào nổi oan Thị Kính

 

Ở  gần mái chùa có cô thôn nữ

Da dẻ hồng hào ngực nở eo thon

Mỗi lần tôi gặp cô cứ nỉ non

Đẹp trai như thế bỏ chùa theo em

 

Tôi cũng biết cô nàng không nói dối

Tôi đẹp trai số một ở chùa tôi

Còn nàng thôn nữ vừa chẵn đôi mươi

Nàng chỉ lớn hơn tôi hai tuổi rưởi

 

Mỗi đêm ở chùa tôi hay ngẫm nghĩ

Phải chi mình cùng nàng kết lứa đôi

Mô Phật, nhưng rồi đôi mắt Như Lai

Từ bi lan tỏa khiến tôi giật mình

 

Tôi vẫn gắng giữ mình và giữ đạo

Nhưng buồn buồn tôi vẫn kiếm nàng chơi

Dù đùa cợt tôi vẫn không phạm giới

Chỉ xem nàng như tiên nữ xuống trần

 

Thế là thế...Tôi mắc oan Thị Kính

Chỉ bụng mình nàng nói nó của tôi

Lên chùa nàng "méc" trụ trì : "Thầy ôi !

A Di Đà Phật cháu thầy...Thầy nuôi “

 

Tôn-Thất Mệnh, Montreal ngày 27 tháng 06 năm 2017

http://ttmenh.centerblog.net/

 

 

 

oan_th_Knh

 

                                                                         TRỞ VỀ MỤC LỤC

ĐI TU

 

Chú tiểu có lẽ không đùa

Cho đời là khổ vào chùa xin tu

Trụ trì bảo chú khoan tu

Đợi cho lớn chút rồi mu (*) cũng vừa

 

Chú nói đời ngắn không thừa

Thời gian phí phạm uổng chưa ! Cuộc đời

Tu không đợi tuổi đợi thời

Khổ không đợi tuổi đừng mời đừng lo

 

Chỉ lo cái ngã còn to

Chú còn ham ngủ buồn xo bốn mùa

Ham chơi, gặp bạn để đùa

Bạn bè chưa đủ, ham "cua" mấy nàng

 

Đêm đêm chú ngủ mơ màng

Cùng cô gái nhỏ đầu làng ngắm trăng

Ngắt hoa bắt bướm chờ ăn

Trái xoài chín rụng, lăng xăng tình nồng

 

Thầy cười, ngã quá chất chồng

Vào chùa con chỉ làm đồng tu lo

Thầy nói làm con buồn xo

Giai không ngũ uẩn giải cho, xin thầy

 

Năm sau thầy nhận vào đây

Cầu đạo con phải cạo đầu đi tu

Ngoài kia thế giới tối mù

Có cô gái tóc rối bù chờ trông

 

(*) Move, to move, dọn nhà vào chùa

Tôn-Thất Mệnh , Montreal ngày 28 tháng 06 năm 2017

i_tu

 

 

NÓI VỚI TUỔI GIÀ

 
Người ta lúc tuổi xế chiều
Thường hay cô quạnh buồn hiu tối ngày
Hay nghĩ đến lúc xuôi tay
Nên chôn hay đốt sạch ngay mọi điều ?
 
Thiêu thì xác biến mất tiêu
Chỉ còn nắm bụi cầu siêu bỏ chùa
Nói ra như chuyện vui đùa
Thỉnh thoảng tau sẽ tới chùa thăm mi
 
Còn chôn thì khổ như gì
Cái chân đi trước đầu thì đi sau
Bỏ xuống hầm hố cho mau
Ở chung với bọ chung tàu với sâu
 
Đời người phải nghĩ dài lâu
Chết ba thước đất một bầu cốt thôi
Dại gì ta phải tranh hôi
Để rồi nghiệp ác sinh sôi nảy mầm
 
Kẻ khôn hay nói âm thầm
Bởi vì rồi họ cũng già như ai
Khi già tôi sẽ khoan thai
Bước đi một bước vãng sanh cõi trời
 
Tôn-Thất Mệnh , Montreal ngày 29 tháng 06 năm 2017

Ni_vi_tui_gi_1

                                                                           TRỞ VỀ MỤC LỤC      

HÀ NỘI CÓ NHỚ NGƯỜI KHÔNG

 

Này Hà Nội ! Phố ngày xưa vẫn đợi

Người hãy về Hà Nội nhập hồn thơ

Thành phố ơi ! Hà Nội có bao giờ

Thổn thức nhớ về người con đất Việt

 

Một lần đến và một lần từ biệt

Đến và đi hoa sữa vẫn thơm lừng

Ca dao mẹ nhớ Hồ Gươm xanh thắm (*)

Ngày người về dù mắm cá vẫn ngon

 

Chùa Trấn Quốc người luôn còn nhớ mãi

Nghìn năm qua đã gánh chở Việt hồn

Còn Văn Miếu bảo tồn bia tiến sĩ

Rằm tháng giêng là mở hội thơ xuân

 

Người vẫn nhớ hoa hoàng lan Hà Nội

Bát ngát tỏa mùi hương lan trong gió

Hoa hoàng lan người nhặt từng cánh nhỏ

Bỏ vào tim để đáp chuyến tàu đêm

 

Hà Nội ơi ! Người đi từ dạo ấy

Để lại Hà Nội kỷ niệm buồn vui

Dáng em đẹp bên Hồ Tây liễu rủ

Em mời người về Phố Cổ cùng em !

 

Tôn-Thất Mệnh , Montreal ngày 29 tháng 06 năm 2017

 

(*) Ca dao :

Hồ Gươm in bóng Tháp Rùa

Ánh đèn soi tỏ mái chùa Ngọc Sơn

 

hanoi 

 

HÀNH TRÌNH TUỔI HAI MUOI

(Hoa gì tặng em)

 

Hoa gì tặng em tôi chưa nghỉ kỹ

Để chào mừng em vào tuổi hai mươi

Hai mươi tuổi hành trang em chuẩn bị

Để khởi đầu cho cuộc hành trình dài

 

Em có muốn một đóa hồng đỏ thắm

Không ! Hồng đỏ cho tình yêu dâng hiến

Anh cho  em  đóa hồng trắng thủy chung

Cũng không !  Hồng trắng cho sự trinh nguyên

 

Vậy thì để anh tặng em hoa  huệ

Huệ dạ lai hương hay vũ lai hương

Tôi nghĩ rằng em thích dạ lai hương

Đêm về huệ, hương thơm như sữa mẹ

 

Hai mươi tuổi mang tình yêu đất nước

Em vào đời em sẵn có đôi tay

Tuổi hai mươi em tỉnh táo hàng ngày

Từng giây phút em căng tràn sức sống

 

Hãy để lòng em tỏa sáng yêu thương

Yêu tấm thân dài yêu cả núi sông

Dù em đi đến một góc trời nào

Em vẫn sống mãi trong mùi quê cũ

 

Em không để khi tuổi già hối tiếc
Tuổi hai mươi như khúc gỗ trôi sông
Tuổi hai mươi đã trôi nổi bềnh bồng
Vô định hướng như lá vàng trước gió

 

Trước sức sống hai mươi đầy khát vọng
Tôi gởi lời chào em nhỏ của tôi
Cùng lời chào tôi có đóa huệ tươi
Gắn vào áo em có mùi hương mới

 

Tôn-Thất Mệnh, Montreal ngày 30 tháng 06 năm 2017

https://twitter.com/MenhTonThat

 

Hoa_gi_tng_em